PDA

View Full Version : Cô gái của những cơn mưa...


thanhlangtu
08-17-2009, 12:26 AM
Mưa! Đâu phải lần đầu mưa tới nơi đây? Đâu phải lần đầu con bé nhìn thấy những hạt mưa mau mùa hạ ? Đâu phải lần đầu con bé đứng lặng lẽ nhìn chúng rơi từng hạt nặng xuống đôi bàn tay đầy đất,xuống mái tóc rối,xuống đôi chân trần?...

Thế nhưng giờ này sẽ có ai đứng ra che ô cho cô bé nữa đây.Mặc kệ con bé có nức nở cỡ nào.... Con bé đọ sức hét với gió mưa sấm chớp dù biết mình sẽ thua,bởi ở một nơi xa ấy, người ta có thể nghe thấy tiếng sấm kia mà không thể nghe thấy con bé vừa hét gì.

Tôi cũng không thể nghe thấy con bé đã nói gì,chỉ nhìn thấy thân hình hao gày ấy, tiều tụy ấy đang quằn quại vì đau đớn. Tôi cười khá to , và tất nhiên con bé đó cũng không hề hay biết. Thì đấy! Yêu đương kiểu gì mà lại nhũn mềm, mà lại như chết đi sống lại, mà lại hành xác tới như vậy chứ? Rõ nực cười.

Không cần để ý tôi đóng cửa sổ vui vẻ tìm những thú vui trên mạng. Trò game làm tôi say điên đảo. Và cơn mưa đã tạnh từ bao giờ. Một chút tò mò tôi mở cửa sổ nhìn ra chỗ mà mỗi khi có mưa tôi đều nhìn. Không còn thấy bóng dáng ấy...Chắc mẩm con bé đã nghĩ thông và đi về nhà rồi.


" Thương.Có điện thoại của Ly nè con!" má tôi gọi đó.

Vừa " alo" được một tiếng tôi chỉ có thể ngồi im lặng để nghe tiếng khóc rất mau, mau hơn cả cơn mưa vừa nãy. Chuyện tình yêu sao làm con người ta đau khổ nhiều thế? Tại sao lại cứ phải khóc?

Bất giác tôi ghen tị với nhỏ bạn.Nó còn biết khóc vì một ai đó,còn tôi thì không. Trước giờ những mối tình của tôi chỉ chóng vánh sượt qua,nhịp đập con tim chưa kịp đi ra khỏi quỹ đạo của nó thì bọn tôi đã chia tay. Thường thì tôi là người nói những điều đó trong sự ngạc nhiên con mắt to tròn của mọi người. Người ta gọi tôi là qúy bà cả thèm chóng chán.

Nghe con bạn tâm sự những buổi đi chơi tay trong tay dưới bầu trời đầy sao với người thương nó, những cái ôm xiết ấm áp cùng những lời thủ thỉ yêu thương, tôi đã nghĩ tới một tình yêu tuyệt vời không bến bờ,mà nếu có thì sẽ là bến bờ của hạnh phúc. Tôi đã ao ước có người dành cho mình tất cả những điều đó. Tôi bước vào những cuộc tìm kiếm.

Một tuần sắp xếp 7 cuộc hẹn tối,ngày tất nhiên tôi còn để dành cho học tập. Sau một thời gian dài,sự thất vọng tăng theo số người theo đổi tôi. Họ cho tôi cả một buổi tối ngắm trăng trong bản nhạc sống êm dịu, họ cho tôi cả một nhà hoa cũng những lời yêu thương có cánh. Nhưng không ai cho tôi thấy sự chân thành trong mắt họ. Tôi bắt đầu không tin bất cứ ai,không tin cả vào cái gọi là tình yêu kia nữa. Mối tình này qua,mối tình khác tới, dần dần tình yêu chỉ là thứ chơi đùa đối với con bé như tôi.

Rồi đấy!Hôm nay nó đã khóc với tôi về việc giận hờn gì đó với bạn trai nó. Đó không phải là điều tôi quan tâm,bởi tôi chả biết giận dỗi là gì. Nhưng tôi vẫn im lặng theo dõi từng tiếng nấc một của nó. Bởi trong thâm tâm ,tôi thầm,tôi ước được như con bạn, được khóc khi chia tay một ai đó,được buồn đứt ruột khi nhớ một ai đó, được mong chờ tới run người trước buổi hẹn nào đó.

Tới cái ngày ấy, cái người mà đến tận hôm ấy mới có khái niệm xuất hiện trong đầu tôi,cái người sẽ cho tôi lời yêu thương tôi mong đợi. Thử thách là tất cả những gì tôi phải làm. Nửa năm sau tôi yêu anh ấy bằng cả con tim mình. Lần đầu tiên trong đời,tôi nhận được sự yêu thương mà không muốn san sẻ cho ai cả. Tôi rốt cuộc cũng biết giận hờn mỗi khi anh đến trễ, biết ghen tuông với những người phụ nữ quanh anh,đã biết run lên khi nghe câu "Anh yêu em". Tôi ôm gọn và chân trọng chúng.

Những lúc hai đứa đi chơi ,là cơn mưa lại xuất hiện,anh gọi tôi là " cô gái của những cơn mưa".Tôi thích cái tên đó.Nó làm tôi khác với các cô gái khác. Chính bởi thế , di với tôi bên cạnh anh lúc nào cũng có cái ô cũ xìn méo mó ấy. Tôi có cái đẹp hơn nhưng cố tình quên để được đi dưới cơn mưa bằng cái ô ấy của anh. Hai đứa chân trần đi mãi đi mãi trong tiếng cười át cả tiếng mưa. Lúc ấy tôi biết tình yêu của tôi chính là anh! Nhưng tôi chưa bao giờ khóc bởi những thứ anh mang tới đời tôi quá yên bình,đẹp đẽ,ngàn sắc màu tươi tắn...

" Alo" Vừa nghe thấy tiếng con bạn, tôi đã không nghĩ mọi thứ có thể làm được dễ dàng như thế.
"Mày sao thế Thương ơi! Lần đầu tao thấy mày....nh như..ư...thế này đấy...y"
" Ngoài trời đang mưa mày ơi! Tao vẫn nghĩ là mày đang ở ngoài ấy đấy"
"Này!Nói gì đi chứ!Đừng làm tao sợ nhé!"
Tiếng nấc làm tôi không sao nói lên lời,cúp máy vội chạy ra ngoài với đôi chân trần.

Và giờ thì con bé đó lại chính là tôi, khi mà anh ra đi,vĩnh viễn,chỉ vì căn bệnh quái ác, khi mà tình yêu của tôi dành cho anh đang ngày một yêu hơn,khi mà anh ra đi không nói một lời.

Chỗ ấy! Nơi anh ngã xuống với đôi chân trần ,bàn tay vẫn nắm chặt tay tôi,cái ô bị gió mưa thổi đi mất, là khi ấy tôi biết đã mất anh thật sự. Giờ này thì tôi ước là chưa từng mơ được khóc.

Mưa! Đâu phải lần đầu mưa tới nơi đây? Đâu phải lần đầu con bé nhìn thấy những hạt mưa mau mùa hạ ? Đâu phải lần đầu con bé đứng lặng lẽ nhìn chúng rơi từng hạt nặng xuống đôi bàn tay đầy đất,xuống mái tóc rối,xuống đôi chân trần?...

Thế nhưng giờ này sẽ có ai đứng ra che ô cho con bé nữa đây.Mặc kệ con bé có nức nở cỡ nào.... Con bé đọ sức hét với gió mưa sấm chớp dù biết mình sẽ thua,bởi ở một nơi xa ấy, anh không thể nghe thấy tiếng sấm kia mà cũng không thể nghe thấy con bé vừa hét gì.

Ly_bạn thân con bé đứng bên cửa sổ nhìn ra, dõi theo một lúc rồi đóng cửa lại. Tạnh mưa, Ly mở toang cửa hốt hoảng khi thấy con bé nằm dài trên đất với đôi chân trần...

Tôi nhìn thấy con bé đang nằm đó. Thấy con bạn thân luôn miệng gọi con bé đó bằng cái tên của tôi.Tôi cố gắng gọi,giải thích rằng đó chỉ là kẻ giả mạo,tôi mới chính là bạn nó,nhưng không ai nghe thấy tôi nói . Người thân tôi thì khóc đến ngất xỉu trong khi tôi đã biết tiếc những giọt nước mắt của mình.Hay đúng hơn là không khóc được nữa...

Ngoài trời mưa vẫn rơi, nhưng tôi không thấy ướt,không cần ai che cho tôi nữa, chỉ có anh ở bên cạnh.Thế là đủ rồi!Tôi cười!