Home » Music Videos » Những số phận ăn mày hát rong

Những số phận ăn mày hát rong

Nghèo đói, bệnh tất , những con người dáng thuơng này đã dấn thân vào nghề hát rong vạ vật trên khắp các con đường Sài Gòn để mưu sinh kiếm sống qua ngày.


Chàng trai tật nguyền bán vé số

Mỗi sáng khi thức dậy, những người ăn mày này trang bị dụng cụ hành nghề cho mình chỉ đơn giản một chiếc túi rách, một cây đàn và chiếc loa để ca hát. Người ăn mày đi dọc các khu chợ , những con đường sầm uất nơi phố thị, mang lại lời ca, tiếng đến nao lòng để đổi lấy những đồng tiền lẻ của bà con cô bác xót thương, chia sẽ với thân phận họ.

vietmusic_nhung so phan-an -may-hat-rong-tai-tp-hcm
Một người ăn mày mù đang hát. Ảnh : vietmusic.net

Dọc hai bên bờ kênh Thị Nghè trời lộng gió. Những quán nhậu ở đây “thức” đến sáng nên dân nhậu vẫn còn thong thả lai rai rất đông. Người ăn mày mù ôm cây đàn đã bóng lên vì mồ hôi bao năm tháng đi hát rong, vừa dò dẫm bước đi, vừa ca một bản bolero buồn buồn trên con đường đã vắng bóng người qua lại. “Hát ơi!”, tiếng gọi từ một bàn nhậu bên đường vang lên. Người nghệ sĩ như chỉ chờ tiếng kêu ấy, bước vội tới ngồi xuống ghế, nói lời giới thiệu trân trọng y như đang đứng trên sân khấu, trước mặt là hàng vạn khán giả. Tiếng đàn, tiếng hát vang lên. Bao thế thái nhân tình, buồn vui cuộc sống cứ tuôn dài vào những lời ca. Rồi những bàn nhậu khác nhấc ghế đến ngồi quây quanh người ăn mày mù, hát theo bài ca mình ưa thích.

Dứt lời hát, từng đồng tiền lẻ được dân nhậu thảy vào trong chiếc nón vốn đã rách nát. Một số người quay lưng bỏ đi. Hai tay của người ăn mày quờ quạng trong khoảng không trước mặt để tìm chiếc nón, ông khẽ xếp từng tờ tiền nhăn nheo, cho vào túi, rồi lầm lũi đi tiếp, bóng ông khuất dần trong màn đêm đen. Điểm đến tiếp theo của ông mang hi vọng sẽ được khấm khá hơn để ông có thể mua cho mình 1 hộp cơm nóng trong cái tiết trời se lạnh của Sài Gòn về đêm.

vietmusic_nhung so phan-an -may-hat-rong-tai-tp-hcm -
Ảnh : vietmusic.net

Tiếp chuyện với phóng viên, một người ăn mày mất đi 2 chân kể về cuộc đời mình, với nghề hát rong đường phố kiếm tiền chẳng phân biệt việc xấu hay đẹp, bẩn hay sạch, chân tôi đã mất, nhà còn mẹ già, không làm thì không có cái mà ăn nên vất vả bao nhiêu cũng chịu.


Đôi vợ chồng này ngày ngày kiếm sống bằng nghề hát rong. Chồng cụt tay phải, mù hai mắt. Dựa vào đôi mắt đục mờ của người vợ ngày ngày hát rong trên đường phố

“Lúc sinh ra, tôi cũng khỏe mạnh, lành lặn như những đứa trẻ đồng trang lứa khác. Hàng ngày ngoài giờ học hành tôi còn đỡ đần bố mẹ trong công việc nhà nông như chăn trâu, cắt cỏ nhưng chiến tranh đến và tôi đã để lại một phần thân thể mình trong cuộc chiến.”

vietmusic_nhung so phan-an -may-hat-rong-tai-tp-hcm --
Ảnh : vietmusic.net

Nhớ lại chuỗi ngày đen tối của mình, ông bồi hồi: “Đang khỏe mạnh bình thường bỗng dưng mất đi đôi chân, tất cả như sụp đỗ trước mắt tôi. Nhưng tôi biết mình cần phải sống, tôi còn mẹ , bố tôi đã ra đi, nếu tôi từ bỏ cuộc đời mình, mẹ tôi còn trông cậy vào ai ?”


Bà lão Mù hát rong đường phố

Những ngày đầu chưa làm quên với việc mất đi 1 phần cơ thể, nhìn mẹ chăm sóc cho mình từng miếng cơm, từng ly nước, tôi chạnh lòng khóc với mẹ. Biết nhà mình nghèo, mẹ già yếu, tôi không thể chỉ ngồi một chỗ ăn bám mẹ. Tôi quyết định dấn thân vào nghể ăn xin, hi vọng tiếng hát của mình lay động được tấm lòng thương xót của mọi người để mưu sinh kiếm sống.

Và đã từ đó 20 năm , người đàn ông ấy vẫn ngày ngày với công việc của mình chẳng quản nắng mưa, đi từ sáng sớm đến tối mịt trở về căn lều nhỏ dưới chân cầu, nơi có người mẹ già đang ngóng con mình.